« May 2012 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31    
  • Chung
  • Tổng số bài viết: 46
  • Tổng số góp ý: 60
  • Tổng số trackbacks: 0
  • Tổng số lượt xem bài: 2.993
namlinhchi999 | 01 November, 2011 22:29

 

 

 

 

 

 

Đã lâu rồi không dám viết về mẹ, chỉ vì biết rằng vừa viết nước mắt lại vừa chảy ra. Nhưng hôm nay đứng ở cửa, nghe nhà bên có tiếng ai đó quát nhau, sao lại nghe giống mẹ đang quát con của ngày xưa. Bỗng nhớ lại hình như đã lâu rồi, con không nghe giọng nói khỏe khoắn đó của mẹ. Cái ngày mẹ còn khỏe lắm, và giọng nói thì hơi có gì đó chân chất của người nhà quê. Bởi vì cũng phải 1 năm - 1 năm để những tiếng nói nhẹ nhàng, có phần yếu ớt trở nên quen thuộc với con, không còn những câu quát nạt, hay la mắng, mà chỉ là những câu nói, những lời khuyên, những tiếng gọi yếu ớt, hoặc có bực tức cũng chỉ là trách mắng nhẹ nhàng...

Mẹ à, giờ muốn nghe 1 câu quát nạt cũng không thể nghe lại được nữa rồi.

Dù trước đây, mỗi lần mẹ quát con là con cũng bực mình lắm, đôi khi phản kháng lại nữa. Khi mẹ quát con vì hiểu nhầm ở bệnh viện, con đã rất ức chế và chỉ nghĩ đi thật xa. Nước mắt ngắn dài, nhưng vẫn cố đi mua cơm cho mẹ, vì ko thể bỏ đói mẹ được, mẹ ngạc nhiên hỏi sao ko mua cho con như mọi ngày, con bảo con ko ăn, mẹ ăn 1 mình và có vẻ rất áy náy. Đợi mẹ ăn xong, rửa bát thật nhanh, rồi xuống cổng bệnh viện và gọi 1 chiếc taxi, hình như là Rạng đông, và phán 1 câu xanh rờn: "Đến Trung tâm thương mại", ít ra thì những thứ phù phiếm ở đó cũng có thể làm mình quên đi nỗi ức chế đag lên đỉnh điểm, lang thang khoảng hơn 1 tiếng, ra về với chiếc áo mới trên tay, dù sao nó cũng là sản phẩm của sự xả stress, và rõ ràng nỗi bực dọc đã vơi đi rất nhiều, trên đoạn đường về bệnh viện, thời gian và khoảng cách đã làm con suy nghĩ lại, mẹ cũng chỉ là do chưa suy nghĩ kỹ, mà bực tức với mình, và sau khi về 2 mẹ con bình tĩnh ngồi lần lại các sự kiện thì cũng êm xuôi, rõ ràng. Mẹ cũng biết mình có lỗi khi đã trách mắng con, nhưng mẹ ko xin lỗi con, vì người ở quê ko có thói quen xin lỗi, chỉ là cái nhìn và thái độ mang vẻ và ăn năn, cũng chẳng sao. Dù sao thì cũng đã qua, sau đó mẹ con mình lại như bình thường, những ngày sau lại nhỏ to trò truyện, nhưng nghĩ lại đôi khi thấy mình thật trẻ con và mẹ thì đôi khi cẩn thận quá hóa ra lẩn thẩn, dù sao mẹ cũng đã đi xa lắm. sẽ chẳng trách được j mẹ nữa, và mẹ cũng chẳng trách móc gì con nữa, mọi thứ đã xa rồi.

Cuộc sống bình lặng trôi, giờ đây những nỗi bực tức trong cuộc sống cũng trở nên hết sức bình thường, kể cả khi nói chuyện với những kẻ cứng đầu và bảo thủ nhất mà mình từng gặp, tự nhủ với bản thân tất cả chỉ là bình thường thôi, có tranh cãi, rồi cũng qua đi như bụi thời gian. Lớp bụi đã phủ lên cuộc sống của con với bao nhiêu sự kiện, làm hình ảnh người xưa đôi lúc mờ dần, nhưng những kỷ niệm thì còn in dấu như mới hôm qua...

 

 

Chung | Sau | Trước | góp ý (2) | Trackbacks (0) | Edit | Bản inBản in
góp ý

Gửi Nấm

Tunglamlove | 02/11/2011, 13:27

"Mừng cho ai còn cài hoa trên áo
Và những ai còn hồng má hoa đào. 
...
Khóc cho ai còn mái tóc sương pha
Và những ai không còn áo cài hoa."


"...Giờ đây những nỗi bực tức trong cuộc sống cũng trở nên hết sức bình thường...tất cả chỉ là bình thường thôi...rồi cũng qua đi như bụi thời gian

Anh cũng vậy, nhưng anh nghĩ điều đó không tốt đâu.(Mình cố gắng trấn áp cảm xúc -  đến lúc nào đó cảm xúc sẽ rời khỏi mình - kết cục, thấy mình như hòn sỏi vậy).

"...Ngồi một mình dưới nắng
Tiếng ong bay đầy hè
Mang giọt đời sâu nặng
Mình thương mình tái tê..."

Chúc em khỏe!

Gửi anh

namlinhchi999 | 03/11/2011, 08:33

namlinhchi999

Cảm ơn những chia sẻ của anh!
Vậy anh em mình cùng cố gắng nhé. Không để mình thành hòn sỏi được. ^_^.

Thêm góp ý
 authimage