« May 2012 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
    1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31    
  • Chung
  • Tổng số bài viết: 46
  • Tổng số góp ý: 60
  • Tổng số trackbacks: 0
  • Tổng số lượt xem bài: 2.989
    namlinhchi999 | 12 July, 2011 12:07

     

     

    Có một loài chim mà khi lớn lên, muốn bay được thì phải ăn thịt chim mẹ. Và tất nhiên, chim mẹ luôn mong một ngày nào đó chim con có thể tự mình cất cánh bay cao. Vì thế, chim mẹ đã không do dự tình nguyện để chim con ăn thịt mình. Tôi không biết thực sự có loài chim vô tình ấy không, nhưng tôi chỉ biết với tôi mẹ là tất cả niềm tin, tình yêu và nguồn sống cho tôi tựa nương. Và, ở một góc nhìn nào đó tôi thấy rằng mình hình như chính là chú chim con tàn nhẫn kia, nhất là giờ đây, khi mẹ đã vĩnh viễn đi xa, giờ đây tôi mới thấm thía hết thế nào là hai chữ Tình mẹ.

    "Khẽ ngắt nụ hồng, cài lên mái tóc xanh mẹ yêu Tóc rối một đời vì năm tháng chở che đời con Khi thơ ấu con nào đâu có biết, Mẹ lặng lẽ trong ngàn nỗi muộn phiền Dù bao gió mưa tình mẹ vẫn thiết tha êm đềm..."

    Mỗi chúng ta đều có một người mẹ, và đương nhiên tình cảm ấy là một dấu đậm không tàn phai trong trái tim mỗi người. Khi tôi lớn thêm một tuổi mẹ vui mừng xiết bao vì con mình đã lớn thêm đôi chút, trong nụ cười mừng vui ấy hình như in hằn một vết nhăn nơi khoé mắt. Tôi chưa bao giờ có được diễm phúc "Khẽ ngắt nụ hồng, cài lên mái tóc xanh mẹ yêu". Khi mái tóc mẹ xanh, tôi còn quá nhỏ và chưa ý thức được tình cảm đáp đền của một người con. Chỉ khi sống xa nhà, xa mẹ tôi mới cảm nhận hết sự nồng ấm, cần thiết của bàn tay mẹ, lúc ấy thì mái đầu mẹ đã điểm sương. Và, tôi biết mẹ không bao giờ trách hờn về sự vô tâm, thờ ơ ấy, đơn giản vì mẹ là mẹ tôi. Tuổi trẻ của tôi là không ít những thành công, cũng chẳng hiếm những va vấp, thất bại. Ở những giây phút hạnh phúc cao độ hay chán nản cùng cực, hình ảnh làm tôi nghĩ đến trước tiên là giọng nói của mẹ. Những lúc như thế, người tôi muốn có bên mình là mẹ, tôi khao khát được thao thao kể hết cho mẹ những gì đang ôm ấp trong lòng, để được mẹ nhỏ nhẹ chia sẻ, động viên. Khi tôi xốc nổi, phạm phải lỗi lầm, mẹ không bao giờ bỏ mặc tôi, vẫn ánh mắt hiền từ, vẫn trái tim đôn hậu, mẹ lại nắm tay tôi như khi thơ bé, dắt tôi tiếp bước trên chặng đường đang đón chờ mình. Biết bao điều muốn nói về mẹ nhưng có nói thế nào đi chăng nữa cũng không đáp đền nổi những hy sinh thầm lặng, những yêu thương trĩu nặng mà mẹ đã trao cho đàn con của mình. Quả đúng. Yêu thật nhiều là lúc chẳng còn nhau. Khi mà tôi cần mẹ nhất, khi mà tôi hiểu hết vai trò của mẹ trong cuộc đời mình cũng chính là lúc mẹ rời xa tôi, rời xa mãi mãi. Lần này thật sự mẹ quá nhẫn tâm, mặc tôi gào hét kêu mẹ, mẹ vẫn lặng thinh, không đáp - dù chỉ một cái gật đầu. Mẹ ra đi, mẹ đã mang theo cả những lỗi lầm con chưa kịp hối tội. Thinh lặng và tha thứ đã trở thành bản năng của người làm mẹ. Đã có lần mẹ bảo:"Con gái là trái tim thứ hai của người mẹ", vâng trái tim thứ hai ấy đang thổn thức nhịp đập hoài vọng về mẹ trong mỗi phút giây đời mình.

    "Mẹ là những tiếng hát ấm áp ru con khi đông lạnh về. Mẹ là những ánh nắng lấp lánh đưa con đi trên đường quê, Ðể con khôn lớn lên dang rộng đôi vai, rồi đưa chân bước đi theo từng đêm vui. Mẹ vẫn tha thứ dù cho con mang bao nhiêu lầm lỗi. Mẹ đã có phút dấu nước mắt cho con thơ ngây nụ cười Mẹ đã có những lúc thức trắng cho con bao đêm ngủ say. Ngày con nâng bó hoa xinh chào tương lai, Mẹ cô đơn đứng bên hiên đầy mưa bay Trên mỗi bước đi, xin mãi khắc ghi tình mẹ bao la biển trời"

    namlinhchi999 | 11 July, 2011 14:51

    alt src=http://namlinhchi999.vnweblogs.com/gallery/26135/Khung%205%20copy.jpg 

    Mẹ à. Vậy là đã được hơn 1 tháng mẹ con mình xa nhau. Đến giờ này, con vẫn không bao giờ nghĩ rằng con không còn mẹ. Con chỉ nghĩ rằng con vẫn đi làm xa nhà như ngày nào, và mẹ vẫn ở nhà như ngày nào. Nghĩ lại thấy có lỗi với mẹ quá. Cả năm con đi làm xa nhà, về nhà được khoảng 2 lần, ngày 30-4 và tết. Con ích kỷ chỉ nghĩ đến bản thân con, con sợ chủ nhật đi xe về quê rồi chiều lại ra Hà Nội thì thứ 2 con sẽ không đủ sức để đi làm vì con bị say xe, con không nghĩ rằng có người đang ở nhà ngày ngày trông ngóng con về. Mỗi lần về nhà, nhìn thấy con gầy đi, mẹ nhăn mặt nhắc con phải ăn uống đầy đủ, không suy nghĩ nhiều, con gái phải giữ gìn nhan sắc. Rồi những lần thấy con béo hơn, có da có thịt 1 chút, mẹ cười thật mãn nguyện và vui sướng. Có lẽ người ta nói đúng, con cái là sản phẩm của bố mẹ, có bố mẹ nào không tự hào về sản phẩm của mình.

    Nếu thời gian cứ êm ả trôi đi thì có lẽ con đã không được bên mẹ thời gian cuối, Nhưng thật may vì một quyết định bồng bột, vội vàng của con mà mẹ con mình lại được có với nhau bao nhiêu kỷ niệm. Giờ đây con phải cảm ơn nó vì nó mà mẹ con mình còn được ở bên nhau nửa năm trước khi mẹ ra đi mãi mãi không trở lại với con.

    Nếu không làm ở quê, chẳng bao giờ con được ngủ cùng mẹ, chẳng bao giờ được nghe mẹ kể những nỗi khổ mẹ đã phải trải qua khi các con đi vắng, những khó khăn về vật chất, tinh thần của mẹ. Có lẽ chẳng bao giờ con bị dị ứng rồi nhức tay cả đêm khiến mẹ phải bóp tay cho con, đến khi mệt mà thấy con còn thức cũng chưa dám ngủ, chẳng bao giờ mẹ phải khăn gói lên bệnh viện cùng con, con cũng chẳng bao giờ được cuốc đất trồng rau cùng mẹ, được ra vườn bắt gà vào cho mẹ làm thịt hay ra hái mướp cho mẹ nấu canh...

    Nếu không làm ở quê, cũng chẳng bao giờ con hiểu rằng tình thương của mẹ dành cho con nhiều thế.

    Con lớn rồi nhưng khi mẹ khỏe thì con vẫn là trẻ con trong mắt mẹ, chỉ khi mẹ ốm thì con mới lớn hơn 1 chút để biết chăm sóc người khác, biết làm những việc mình chưa từng làm, biết chấp nhận, nhẫn nhục với những kẻ không tốt với mình, để vì những mục đích lớn hơn và xa hơn. Mẹ đã dạy con nhiều điều mà từ giờ đến cuối đời con không ai dạy nữa.

     

     

    namlinhchi999 | 11 July, 2011 14:15

     

     

    Cả cuộc đời mẹ vất vả vì con
    Từ thuở ấu thơ cho đến giờ khôn lớn
    Khi bước chân con không còn chập chững
    Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn.

    Chẳng có gì so được tình thương
    Của mẹ dành cho con như đất dành cho cây sự sống
    Dẫu biển kia có sâu có rộng
    Sánh chi bằng ở mẹ tấm lòng tiên.

    Dòng sữa ngọt ngào theo tháng năm con lớn lên
    Mẹ chăm chút cho con từng miếng ăn giấc ngủ
    Những lúc ngu ngơ con đâu có hiểu
    Mẹ đã vì con mà thành túng thiếu
    Chiếc áo vai sờn đạm bạc bữa cơm rau.

    Con chưa bao giờ thức trọn một đêm thâu
    Những sáng mùa đông con chưa một lần dậy sớm
    Để nhìn thấy ngoài trời từng cơn gió lớn
    Quẩy quang gánh hàng nặng lầm lũi mẹ đi.

    Mỗi lần con lên tỉnh dự thi
    Là đêm đó mẹ ở nhà thao thức
    Dẫu trong cuộc sống nhiều lúc con làm mẹ buồn lòng đôi chút
    Con biết rằng mẹ vẫn thương con

    Có tình thương nào có thể so sánh hơn
    Và suốt đời như tình thương của mẹ
    Nên dẫu trên đời này còn bao lời hay hơn thế
    Con cũng chỉ một lời thầm gọi: Mẹ ơi!

    namlinhchi999 | 11 July, 2011 14:09

     

    (Cho những đứa con mồ côi mẹ)

    Mười sáu tuổi con nào đã lớn
    Chưa trưởng thành mẹ đã bỏ con đi 
    Mười sáu tuổi con mồ côi mẹ
    Chẳng thể nào tin, mẹ mãi xa con

    Làm con trai khóc không thành tiếng
    Nước mắt chảy ngược dòng trong nức nở Mẹ ơi !
    Và máu chảy trong tim con mỗi lần nghe bạn bè gọi Mẹ
    Chẳng bao giờ con được gọi Mẹ ơi!

    Mẹ xa rồi chị gái chẳng gần con
    Căn nhà vắng những đêm đông lạnh giá
    Ai sưởi ấm lòng con trong từng cơn giá lạnh
    Biết bao lần con gọi Mẹ, Mẹ ơi!

    Và hằng đêm trong giấc mơ Mẹ lại ở cùng con
    Âu yếm hôn con trong vòng tay của Mẹ
    Mẹ lại hỏi con câu hỏi khi ngày xưa còn bé
    Con thương Mẹ nhất nhà có phải không con?

    Cả cuộc đời phía trước của con
    Con bước đi thế nào khi bên con không còn có Mẹ
    Bởi tướng cướp anh hùng lúc lâm chung
    cũng thường hay gọi Mẹ
    Mẹ lại về giúp con qua gian khổ Mẹ nha !

    Con chợt tin đời còn có phép nhiệm màu
    Mẹ lại trở về trong dáng đi hiền hậu
    Và dang tay con ôm hạnh phúc
    Hạnh phúc tột cùng của đứa trẻ mồ côi

    namlinhchi999 | 08 July, 2011 11:06

     

     "Một bông hồng cho anh, một bông hồng cho em, một bông hồng cho những ai, cho những ai đang còn mẹ, đang còn mẹ để lòng vui sướng hơn, rủi mai này mẹ hiền có mất đi, như đóa hoa không mặt trời, như trẻ thơ không nụ cười, ngỡ đời mình không lớn khôn thêm, như bầu trời thiếu ánh sao đêm..."

    Tôi thích hoa hồng nhung, nhưng trong ngày lễ Vu lan, thì hoa hồng nhung chỉ được cài lên áo những ai đang còn mẹ mà thôi, còn tôi, có lẽ phải làm bạn với bông hồng trắng. Nhìn bông hoa mà nước mắt rơi, một sự thiệt thòi không gọi thành tên, nó cứ trống vắng mãi mãi trong tâm hồn. Tôi cứ đi mãi, đi mãi, thành công hay thất bại, giờ cũng chẳng có mẹ mà kể lể với cả tự hào.

    Giờ tôi đã biết tự chuẩn bị hành lý mỗi khi chuẩn bị đi làm xa, tất cả mọi thứ đều tự mình đếm xem đã đủ chưa? Không có mẹ ngồi cạnh mà sắp xếp, mà gói ghém. Quà quê tôi không buồn mang nữa hay vì không có mẹ nhét vào túi tôi nào cái nọ, nào cái kia để ra đó làm quà quê cho bạn, hay để con đỡ mất công đi mua...

    Giờ tôi đã biết ăn mà không chê bai, cố gắng ăn những món người khác nấu cho tôi ăn. Trước đây có những lần tôi ốm, mẹ đã nấu mang tận giường cho tôi ăn, tôi đã nhăn mặt chê mặn quá, và tôi ko ăn nữa. Mẹ ngạc nhiên vì mẹ nấu rất vừa, sao tôi lại chê mặn, sự thật thì mẹ tôi ăn mặn hơn tôi. Khi đó mẹ đã bực mình và nói đùa với tôi từ nay mẹ không phục vụ tôi nữa vì tôi khó tính quá. Giờ tôi chẳng còn ai để mà nhõng nhẽo, để chê bai mà không cần biết đến tâm trạng của người ta. Giờ tôi nhận ra có người nấu cho mà ăn đã là 1 hạnh phúc, thấy thương mẹ, thấy có lỗi với mẹ thì đã quá muộn rồi.

«Trước   1 2 3 4